ABCTác phẩm: Tiên sinh, xin hỏi anh xuống trạm nào

Tác giả: Nguyên Mưu Nhân

Edit: Thù Nhi

Chương 1- cuối

994472v9j970mrxj

Sáng sớm thứ hai khi Trần Sâm chuẩn bị đi làm, Trần papa từ trong đống báo ngẩng đầu lên, không nề hà mà dặn dò một câu: “Nhớ nhìn đường một chút, đến Hạnh Phúc thôn thì đổi xe ha, nếu không sẽ phải đi bộ một đoạn.” (đoạn này đọc ko hiểu nên… gió thổi hơi mạnh!)

Trần Sâm một bên đẩy cửa, quay lại nói: “Đã biết. Hôm nay tan làm con đi lấy xe, sau này không cần phải dùng phương tiện giao thông công cộng nữa.”

Trần papa kinh hãi, nói: “Không được nói như vậy, bằng không lão thiên gia còn khiến con xui xẻo. Đến đây nghe ba nói: phi phi phi! Đồng ngôn vô kỵ! Đại cát đại lợi!”

Trần Sâm bật cười: “Con đều hai mươi tám rồi, còn ‘đồng’ gì nữa! Về sau con sẽ cẩn thận, ba mẹ buổi tối gặp lại!”

Thở dài, nhớ tới tai nạn giao thông nửa tháng trước bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Trên đường đi làm ánh nắng chói chang. Hắn một đường lái xe tuân thủ luật lệ giao thông nghiêm ngặt, đèn đỏ dừng đèn xanh đi —— trên đường đi qua viện nghiên cứu khoa học cũng không tính là nhiều xe, dù sao cũng là giữa trưa mà. Cho nên khi tín hiệu đèn chuyển sang xanh, hắn rất tự nhiên đi tiếp.

Nhưng lúc nàytừ bên đường đột nhiên lao ra một thân ảnh màu vàng. Đồng chí Trần Sâm may mà phản ứng nhanh nhạy, thắng gấp xe, bẻ vô-lăng quẹo nhanh sang trái. Đúng lúc đó hắn nghe thấy một tiếng phanh chói tai, ngay sau đó là tiếng va chạm trầm đục. Từ gương chiếu hậu nhìn ra ngoài, chỉ thấy một mảnh hoa hoa màu xanh (là thủy tinh vỡ ra). Trần Sâm thầm nghĩ mạng mình thế là xong rồi, muốn chết tử tế cũng không được, cư nhiên bị xe tải cán…

Nhưng sự thật đã chứng minh, có một số người bản mệnh rất lớn. Trần Sâm cư nhiên có thể mở cửa xe đi ra. Nhìn đứa nhỏ ôm chó con trong lòng sợ ngây người và tài xế xe tải sắc mặt xanh mét, hắn thậm chí phản ứng đầu tiên là gọi cho xe cứu hộ —— hắn nghĩ đến con Porsche1 của mình bị va chạm như vậy khẳng định sẽ thành sắt vụn, không ngờ chính là nghe nói chỉ cần tu sửa một chút là có thể tiếp tục hồ lộng.

Đồng chí Trần ngửa mặt lên trời cuồng tiếu: đại nạn không chết, tất có hạnh phúc về sau!!

Trần Sâm khi còn học đại học thì đi làm công ở một công ty, sau khi tốt nghiệp cảm thấy tìm một công việc thuộc thành phần tri thức kỳ thật vất vả chẳng khác gì làm nhân viên kỹ thuật Trường Số 1, so với việc để người ta bóc lột, không bằng tự mình gây dựng sự nghiệp. Hợp tác cùng vài bạn học mở một văn phòng chế tác game, ngoạn ngoạn ngoạn đến đại phát, trở thành một gã lộng triều nhi thời đại, là dân IT điển hình. Bản nhân ngày thường biểu hiện một thân nhân tài chính khí, hiếu thuận với cha mẹ yêu quê nhà, kia thật sự là hình mẫu của một thanh niên gương mẫu thế kỷ mới, thuộc một trong những ‘đội quân danh dự’ của Trung Quốc.

Chỉ có duy nhất một khuyết điểm, thì đó chính là đến bây giờ vẫn chưa có bạn gái. Tam cô lục thẩm nhiều lần xung phong ‘tấn công’ thành lũy ngoan cố này, nhưng đồng chí Trần Sâm khá am hiểu về Thái Cực huyền ảo, dùng một chiêu “Lấy nhu chế cương, lấy tĩnh chế động” đánh lui vô số cường địch, giữ gìn tư tưởng thuần khiết cho giai cấp cách mạng, bảo trì quyền lợi mơ mộng giữa ban ngày cho các quý cô.

Đương nhiên, Trần Sâm không phải loại người khám phá hồng trần, thấu rõ nhân thế, hồng nhan bạch cốt. Bằng không hắn đã mua văn phòng làm việc ở nơi ít nhà nhiều cây như trên núi. Hắn đều có tiêu chuẩn của riêng mình.

Tỷ như hiện tại.

Vốn là giao thông công cộng vào buổi sáng đông đúc không thể chịu nổi, mùi thì tạp nham, đi năm bước dừng hẳn ba bước. Đồng chí Trần đang buồn ngủ díp mắt thì bị một câu hỏi ngạnh sinh một kích làm hắn nhanh chóng chuyển sang chế độ ‘báo rình mồi’: “Tiên sinh, xin hỏi anh xuống trạm nào?”

Trước mắt xuất hiện một người trẻ tuổi tay cầm túi đựng công văn, áo sơmi trắng quần tây đen, Trần Sâm trong một giây nhìn thấy người kia thì thần thanh khí sảng, nhất thời có ảo giác như đang chìm trong ánh nắng bình mình, điểu ngữ hương hoa.

Đồng chí Trần Sâm tuổi trẻ thành công, đúng vậy, hắn là một đồng chí.

Sống hai mươi tám năm đến nay, hắn tuy đã sớm biết tính hướng của mình nhưng cho tới bây giờ đều cẩn cẩn trọng trọng, chưa từng rung động trước một cậu trai phơi phới nào.

Vào thời khắc mấu chốt ấy, người ta rõ ràng còn chưa hỏi hắn, hắn đã tự động đứng lên, nói: “Tôi xuống trạm này.” Ánh mắt gắt gao nhìn thẳng gương mặt người thanh niên kia, hoàn toàn chưa phát hiện ra là nhìn chằm chằm người ta như vậy có bao nhiêu thất lễ.

Cậu trai kia nghe thấy hắn nói liền nhìn qua bên này, mặt hơi hơi phiếm hồng, cúi đầu nói: “Cám ơn anh!” Sau đó bước qua đây ngồi xuống. Trần Sâm lúc này mới hối hận. Hắn chưa muốn xuống xe đâu, giữa biển người mờ mịt nếu hôm nay bỏ lỡ, tương lai biết làm sao mà tìm đây? Nhưng mà hắn đã nói là phải xuống, nếu không thì chẳng phải là làm cậu ấy xấu hổ sao? Ý nghĩ ấy dọa tới đồng chí Trần rồi.

Vì hạnh phúc của cậu trai đáng yêu này, Trần Sâm nhịn đau xuống xe, cõi lòng tiếc nuối muốn chết. Trên đường hắn suy nghĩ rất nhiều rất nhiều, nhiều nhất chính là một câu ngạn ngữ kia: ‘đại nạn không chết, tất có hạnh phúc về sau!!’ Nhiều nhì ấy là: chỉ thị của lão nhân quả là chính xác, cha hắn nói ‘ngồi giao thông công cộng một chút nhớ lại quá khứ’ thật sự là lời vàng ngọc!!

Tan làm hắn cũng lười đi lấy xe, tâm tình khoái trá trở về nhà.

Ngày hôm sau nhân lúc dây thần kinh lệch vị trí, tiếp tục đi làm bằng phương tiện giao thông công cộng, lúc đứng ngoài ý muốn lại nhìn thấy cậu trai trẻ tuổi kia. Đối phương hiển nhiên cũng nhận ra hắn, ngượng ngùng cười cười lộ ra răng nanh trắng noãn: “Ngày hôm qua cám ơn anh!”

Trần Sâm lần thứ hai nghe thấy thanh âm trong vắt ấy, xương cốt rất không tiền đồ đều mềm nhũn. Hắn lập tức cười nói: “Không có gì. Tôi vừa lúc cũng phải xuống xe ấy mà.” Sau đó lại nhịn không được bắt chuyện đối phương.

Trong lúc nói chuyện hỏi han, Trần Sâm đã biết nhà của cậu thanh niên này cách bến xe một quãng đi bộ, rồi đến công ty cũng khá tốn thời gian. Hơn nữa đi làm đúng vào giờ cao điểm, cơ bản là khi lên xe thì đã kín chỗ ngồi. Cậu đành phải hỏi từng người từng người xem đã sắp xuống xe hay chưa. Nơi cậu làm thuộc khu XX đang quy hoạch, ước chừng phải ngồi xe hơn nửa giờ. Trần Sâm trong lòng mừng rỡ, này không phải là ngay cạnh khu nghiên cứu khoa học OO sao? Đi bốn mươi phút là đến văn phòng của hắn, lúc này quyết định về sau mỗi ngày phải bắt xe buýt đi làm mới được. Đành để xe yêu an dưỡng một thời gian vậy.

Cậu trai do dự một chút, lại nói: “Cái kia, tôi… Tôi bẩm sinh đầu gối có chút vấn đề, không thể đứng lâu được. Cho nên mới…” Nói xong mặt lại đỏ.

Trần Sâm nghe xong, nghĩ nghĩ một chút mới kịp phản ứng, nguyên lai cậu đang thẹn thùng vì chuyện nóng lòng tìm chỗ ngồi này, là đang giải thích nhỉ. Hắn kỳ thật ngay từ đầu đã không để ý mấy chuyện nhỏ vặt vãnh này, lập tức nói: “Vậy mà cậu còn cố đi làm? Như vậy rất lợi hại rồi.” Lại cười cười nói: “Kỳ thật ở bên ngoài dốc sức làm việc đồng thời cũng học được cách tự bảo vệ mình mới có thể khiến người nhà yên tâm.”

Đối phương cười nói: “Mẹ tôi cũng nói như vậy. Mẹ còn bảo tôi đến hỏi người ta chỗ ngồi. Bất quá vẫn là ngượng ngùng thôi.”

Một chuyến xe này đã gắn kết cậu trai trẻ tuổi Đường Dược và Trần Sâm phi thường thân thiện. Đồng chí Trần quay cuồng ở thương trường mấy năm nay, tùy tiện nói một câu cũng có thể làm cho mấy người mới vào đời nghe đến hai mắt tỏa sáng.

Xe đến trạm, toàn bộ mọi người đều xuống. Lưu luyến Tiểu Đường không thôi, Trần Sâm một mình đi bộ trên con đường phong cảnh tuyệt đẹp. Aizz, không có Tiểu Đường làm bạn, con đường này sao lại dài như vậy? (đi bốn mươi phút na, không dài chẳng lẽ ngắn? Tự mình sắc mê tâm khiếu, trách không được người khác rồi!-lời tác giả)

Từ đó về sau dù có gió to chớp giật, giông tố tuyết rơi, Porsche yêu quý của đồng chí Trần Sâm vẫn yên lặng nằm trong ga ra, không hề dời ổ. Khoảng thời gian ấy hắn không hề ra ngoài giao lưu với đám hồ bằng cẩu hữu, mà là tìm Tiểu Đường đi câu cá, chơi cờ, tiến hành hết thảy các hoạt động cao nhã.

Papa mama Trần đối với những hành động này hết thảy đều ghi nhận, âm thầm lo lắng , mà cũng không biết là nên vui hay buồn.

Trần Sâm từ nhỏ tính tình độc lập tự chủ, năm mười sáu tuổi đã ngả bài với cha mẹ nói hắn thích nam không thích nữ, có thể chấp nhận hắn sẽ tiếp tục ở lại, không thể vậy thì hắn ra ở riêng đi làm công. Papa mama Trần bị dọa sốc một trận, tuy rằng không thể tiếp nhận nhưng cũng không thể để hắn đi ra ngoài làm thêm. Lặng lẽ đi hỏi bác sĩ tâm lí, bác sĩ mù mịt nói một đống thuật ngữ chuyên ngành cái gì mà thời kỳ trưởng thành tính tình xao động linh tinh, ngắt đầu bỏ đuôi cuối cùng chỉ nghe vào một câu: “Sau khi thành niên sẽ khôi phục lại dị tính luyến, giờ mà gây áp lực quá lớn sẽ phản tác dụng, ngược lại khiến hắn thành đồng tính thật.” Vì thế hai người về nhà ngoài mặt làm như gió êm sóng lặng, âm thầm cầu nguyện các đấng vĩ đại cho thằng con mau mau khôi phục lại bình thường.

Ai ngờ chiến dịch này kéo dài chính là mười năm. Mắt thấy đứa con đã qua thời kỳ trưởng thành, còn mình cũng qua luôn thời mãn kinh, thế mà con mình vẫn là cứng miệng ấn định làm đồng tính luyến ái. Mắng xong một câu ‘đồ lang băm’, mama Trần tuyệt vọng, papa Trần thỏa hiệp. Trước thấy hắn không tìm bạn gái thì sốt ruột, hiện tại hắn ngay cả bạn trai cũng chẳng có lại là sợ hãi. Khuya khoắt nắm một chiếc giày chờ một chiếc khác, trong lòng chờ mong a. Mọi người nói xem yêu đàn ông đã đủ làm cho hai lão già bọn họ bực bội rồi, nếu tìm phải người đồng tính bộ dáng tà đạo như bọn họ suy đoán, kia không phải càng khó chịu sao —— nhưng mà có khó chịu đi nữa so ra vẫn lo lắng cho đứa con tuổi già cô đơn một mình hơn. Vừa nghĩ tới tình cảnh kia, tâm hai lão đều nát!

Bây giờ thấy đứa con mắt cao hơn đầu rốt cục có ý trung nhân, hơn nữa là một thanh niên nho nhã văn hóa. Khi làm khách lễ phép, ánh mắt kia vừa nhìn đã biết là con nhà có giáo dưỡng. Papa mama Trần tâm suýt nát cuối cùng cũng lành một nửa. Nhưng mà đứa con nhà mình dụ dỗ đứa nhỏ tốt như vậy, hai lão cái có thể không âm thầm hổ thẹn sao? Bọn họ trầm mặc không nói gì, đây có tính là đồng lõa không?

Bất quá, đồng lõa thì đồng lõa đi… Papa mama Trần đã không còn thừa hơi mà trông nom gì nữa.

Một ngày này, Trần Sâm và Tiểu Đường lên xe chậm chân, đành phải ngồi hai hàng một trước một sau, bất quá này không ảnh hưởng đến hứng thú nói chuyện của bọn họ. Tuy rằng hầu như là Trần Sâm nói, bất quá theo hắn quan sát thì Tiểu Đường có vẻ cũng không chán ghét, ngược lại còn rất cao hứng nữa.

Hắn thông qua khoảng thời gian quen biết ngắn gần đây, phát hiện Tiểu Đường người này hình như rất muốn có bạn nhưng lại thực hướng nội, chỉ khi hắn cố gắng chủ động mới có thể khá hơn. Cho nên Đường Dược- từ nhỏ đến lớn không có bạn bè gì mấy, đối với nhiệt tình của Trần Sâm cũng là thực thích mà không sinh chán ghét.

Xe dừng ở trạm nào đó, có một đại thẩm đi lên. Cao lớn vạm vỡ, thuộc loại hình mùa đông không cần tiến bổ cũng có thể lên núi đánh hổ. Mắt mở trừng trừng tức giận nhìn về phía Tiểu Đường, đi tới trước mặt cậu, dừng dừng, thấy Tiểu Đường hết sức chuyên chú nghe Trần Sâm nói chuyện, căn bản là không để ý đến mụ, lập tức mở miệng: “Người trẻ tuổi bây giờ thật khinh người nha, thật sự là không có đạo đức, thấy bà già đứng cư nhiên giả mù không thấy!”

Mấy câu đó nói đến trung khí mười phần, cơ hồ toàn bộ mọi người trên xe đều đánh mắt sang nhìn Tiểu Đường và đại thẩm. Tiểu Đường giờ mới phản ứng lại nhìn chung quanh, thấy vị đại thẩm này đang quắc mắt trừng trừng nhìn mình, mặt cậu thoắt cái liền đỏ. Người trên xe lúc này xì xầm, chỉ trích Tiểu Đường không đúng, xong cảm thán tuổi trẻ bây giờ đạo đức thật kém. Tiểu Đường mặt đỏ như tôm luộc, lập tức không nói một tiếng đứng lên.

Đại thẩm cũng chẳng khách khí, đắc thắng đặt mông ngồi xuống.

Trần Sâm thấy Tiểu Đường chịu ủy khuất, làm sao có thể nhịn không nói lời nào. Hắn nghĩ Tiểu Đường sẽ không giải thích, vậy để hắn giải thích là được rồi: “Bạn tôi vừa rồi đang nói chuyện với tôi, quả thật không phát hiện thím. Hơn nữa chân cậu ấy không thể đứng lâu, đi làm đường xá xa xôi, nhường chỗ cũng là tôi nhường mới đúng.” Nói xong đứng dậy, nghĩ muốn Tiểu Đường ngồi xuống đây.

Ai ngờ vị đại thẩm này mũi hừ một tiếng: “Người què còn đi làm cái gì chứ!”

Trần Sâm lần này lửa giận trong lòng bùng cháy rồi, làm sao còn cố giữ cái gì gọi là phong độ nữa, lập tức muốn đem một thân bổn sự tu luyện từ nhỏ thi triển ra, để mụ già hỗn đản này biết cái gì gọi là “Cơm có thể ăn bậy chứ nói thì không thể nói lung tung”. Nhưng nhìn Tiểu Đường sắc mặt tái nhợt lại dừng lại. Hắn có thời gian rỗi chửi mắng với người đàn bà chanh chua này, không bằng đi an ủi người trong lòng còn hơn.

Vội vàng bỏ lại một câu: “Nga? Lão nhân gia, vậy đang giờ làm việc cao điểm ngài chen chúc ở đây làm cái gì nha?” Thấy Tiểu Đường xuống xe, hắn cũng vội vàng đuổi theo. Bên tai mơ hồ nghe được giọng nữ nói: “Nguyên lai vị này cũng đi làm, vậy cũng không tính là già…” Trên đời người chua ngoa nơi nơi đều có a. Trần Sâm vui vẻ nghĩ.

Lúc này người ở trạm xe đều đang đóng hộp chen chúc trên xe, ở đây không có một bóng người. Đường Dược ngồi xuống ghế, Trần Sâm cũng vội vàng ngồi bên cạnh cậu.

Đột nhiên trong lỗ tai lọt vào một câu: “Cư nhiên lại bị mất mặt trước mặt anh …”

Oa oa oa, loại ngữ khí này không phải dành cho bạn bè bình thường nói chuyện với nhau đúng không? Trần Sâm kinh hỉ nhìn vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của Tiểu Đường, chẳng lẽ không phải hắn đơn phương tương tư người ta? A, sớm biết như thế hắn đã nói thẳng đảo phủ Hoàng Long, phí công sức trong vòng luẩn quẩn để làm chi nha!

“Cái kia… Cái kia…”

Hắn nghĩ… nhân cơ hội này phải hỏi rõ ràng, nhưng lại sợ cậu hiểu sai ý, Tiểu Đường cũng không đi bộ xa hơn được. Hai người lẳng lặng ngồi một lúc lâu, Đường Dược chậm rãi nói: “Tôi cũng biết vừa rồi chạy xuống là rất ngốc. Nhưng thật sự là chịu không nổi.”

Trần Sâm lập tức không ngừng phủ nhận hành động này chẳng có gì là yếu đuối, còn chứng minh là hắn chưa từng gặp qua người không biết đạo lý như thế, ngay cả hắn cũng chịu không nổi đả kích. Lại xin lỗi vì không nên tự động giảng chuyện với người ta như vậy, tiến hành phê bình nhấn mạnh.

Đường Dược thở dài một hơi: “Kỳ thật từ nhỏ đến lớn bị người ta gọi là người què cũng không ít. Cũng là hy vọng một ngày nào đó có thể chạy có thể nhảy không gặp trở ngại. Aizz, hôm nay quá xúc động, cái này toàn bộ không kìm nén được…”

Trần Sâm rốt cục phát hiện cái người người trẻ tuổi bề ngoài phong hoa tuyết nguyệt kia cũng có lúc yếu mềm.

Hôm nay là thứ sáu, cả ngày Trần Sâm nội tâm rục rịch kiềm chế không được, đến chủ nhật lấy tư cách là bạn bè hẹn Đường Dược ra. Vẫn như cũ cảm giác cậu còn ủy khuất.

Trước khi chia tay ở cửa nhà Đường Dược, Đường Dược con ngươi đen láy yên lặng nhìn hắn nói: “Tôi thật sự rất cao hứng vì có anh làm bạn.” Trong lời nói rõ ràng có tâm sự.

Chính là Trần Sâm trong nháy mắt ấy cảm thấy hai cánh môi đạm phấn kia vô cùng đáng yêu vô cùng mê người, những thứ khác không còn trong phạm vi hắn quản nữa, ngây ngốc cúi người hôn xuống. Vừa chạm nhẹ liền bị người đẩy ra. Tiểu Đường sắc mặt lại đỏ như tôm he. Trần Sâm thầm nghĩ thôi rồi thôi rồi, làm việc lỗ mãng về sau không bị coi là lưu manh mới lạ. Tiểu Đường cư nhiên là cắn cắn môi, cái gì cũng chưa nói bỏ chạy.

Cửa nhà Tiểu Đường vừa đóng, Trần Sâm ngay lập tức cảm giác vô cùng có hy vọng.

Hôm sau là ngày đi làm, sáng sớm Trần Sâm lấy ra chiếc Porsche bị hắn niêm phong trong kho đã lâu, đứng đợi trước nhà Tiểu Đường.

Đúng bảy giờ mười phút thấy Đường Dược đi ra, Trần Sâm lập tức nghênh đón. Cẩn thận ân cần giúp cậu lên xe, Đường Dược thực ngạc nhiên, nói: “Đây là xe của anh?”

Đồng chí Trần Sâm không khỏi đắc ý: “Đúng vậy a, về sau tôi đưa đón cậu đi làm, sẽ không bị người khác làm khó chịu.”

Tiểu Đường liếc nhìn chiếc xe một cái, bỗng nhiên không hề nể mặt mà nói: “Không cần.”

Trần Sâm âm thầm kêu khổ, biết cậu đang giận vì hắn giấu diếm rất nhiều sự tình. Cha mẹ hắn không chịu chuyển đến khu biệt thự mới, nói là ở khu nhà trọ này có rất nhiều lão hàng xóm, cho nên hắn ở cùng luôn đó. Hiện tại tất cả đều biến thành ‘cố ý giả bộ lừa gạt che giấu’… Hắn chợt nhớ tới lời nói của Tiểu Đường ngày hôm qua, rất nhanh áp dụng, mở cửa xe lớn tiếng nói: “Cậu coi tôi là bạn bè thì đừng vô nghĩa, đi lên!”

Tiểu Đường mặt đỏ lên, nghẹn nửa ngày mới nói ra một câu: “Tôi không coi anh là bạn bè!” Xoay người chạy đi.

Theo lý mà nói, Trần Sâm hẳn là phải giống như bị trúng đòn cảnh cáo, từ nay về sau là cái xác mất hồn mất vía, đến quán bar mua say đến kim mậu nhảy lầu, sống trong những ngày đau buồn tịch liêu, viết nên một thiên chuyện cũ mỹ lệ thương cảm nhớ lại năm đó trên xe buýt đấu ác bà bảo hộ mỹ nhân, lãng mạn a, sau đó chia ly chân trời, đến nhiều năm sau nhớ lại, uống rượu làm thơ hóng gió lưu nước mắt một phen.

Nhưng Trần Sâm là nhân vật loại nào chứ, nhân gia không phải là kẻ giống người bình thường, nếu không cũng không thể trong nền kinh tế đình trệ mà dám mở một đường máu, thành công như bây giờ được. Hắn uể oải 0.01 giây, sau đó lập tức kinh hỉ hiểu ra: Tiểu Đường là người hay thẹn thùng như vậy, người ta có thể thừa nhận có quan hệ nam nam không thuần khiết với hắn sao? Người ta có văn hóa như vậy, đương nhiên là một câu hai nghĩa ẩn dụ bên trong, may mà hắn có tuệ căn và duyên phận lĩnh ngộ kịp thời!!

Hắn kích động đóng sầm cửa xe ba bước chuyển thành hai bước chạy đến sau lưng Tiểu Đường còn chưa đi xa (0. 01 giây, ngươi nghĩ có thể đi bao xa, thật xa a… ), một phen đỡ lấy bả vai cậu, nói: “Tôi biết, tôi biết! Cậu không coi tôi là bạn bè, cậu xem tôi như tri âm!”

Kết quả thì tôi nghĩ cũng không cần nói nhiều nhỉ.

Dưới tình huống lưỡng tình tương duyệt, nếu ngọt như mía lùi như vậy mà phải viết thành bi kịch, thượng đế cũng không đáp ứng đâu.

Sự lãng mạn là liều thuốc ngọt ngào cho cuộc sống, phạm bần là chính đạo…

End

———-oOo———-

Note:

  1. Porsche: con xe này mua ở VN cái rẻ nhất chắc cũng trên 1 tỷ.